TIỂU DẪN – DÒNG CHẢY MỘT ĐỜI NGƯỜI

 

Mỗi người sinh ra đều có một dòng sông gắn với cuộc đời mình. Với tôi, đó là sông Thạch Hãn – con sông quê Quảng Trị, nơi tôi cất tiếng khóc đầu tiên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Từ bờ sông ấy, cuộc đời đưa đẩy tôi xuôi về phương Nam, dừng lại bên sông nước Cửu Long, nơi dòng đời lặng lẽ chảy, bồi đắp bao vui buồn và ký ức.

Tôi không phải nhà văn, chỉ là một người bình thường, đã đi qua nhiều dâu bể. Tôi viết những dòng này không phải để kể công hay than thở, mà để nhớ, để thương – để nhìn lại con đường đã qua, ghi lại những tháng ngày đã in sâu trong tâm trí.

Bao năm lăn lộn với cuộc đời, tôi nhận ra rằng mỗi nỗi khổ, mỗi mất mát, đều là một bài học mà cuộc sống dành cho mình. Nếu không có những ngày mưa gió, làm sao tôi hiểu được giá trị của một buổi nắng ấm? Nếu không có đói nghèo, chiến tranh, liệu tôi có biết quý trọng sự bình yên giản dị hôm nay?

Cuộc đời tôi là hành trình từ miền Trung khói lửa đến miền Nam phù sa – từ cái nghèo, cái khổ đến sự an nhiên trong tâm hồn. Mỗi trang hồi ký là một đoạn đời, một mảnh ký ức – có nước mắt, có nụ cười, có tình thương, và có cả những điều tôi muốn gửi lại cho con cháu mai sau.

Tôi mong rằng khi đọc lại, các con, các cháu sẽ hiểu rằng:

“Cuộc sống dù có khổ cực đến đâu, chỉ cần mình giữ lòng nhân hậu, sống chân thật và biết ơn, thì vẫn có thể tìm thấy niềm an vui giữa đời.”

Với tấm lòng thành, tôi xin gọi tên cuốn hồi ký này là:

“Từ dòng Thạch Hãn đến Sông nước Cửu Long" – Hồi ký cuộc đời tôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến